![]() |
| CHUYỆN VỀ NHỮNG TAY CUNG BỊ SỐ PHẬN NGUYỀN R |
|
nhà tranh mái ngói
|
Tác giả :august ( forum.l2vn.com)
Tui sẽ post từng chương một, post nhìu wa' sẽ có người ko đọc mà kéo xuống dưới xem cuối cùng thế nào
Chương I - Sự trỗi dậy của bóng tối Mưa! Gió vần vũ trên cao, cuốn theo những đám mây nặng nề màu xám, mờ đi trong màn mưa xối xả. Gió luồn vào những tán cây, vặn xoắn từng tán lá với sức mạnh kinh khiếp khó có thể đo đếm của thiên nhiên. Đã nhiều lần vùng đất Floran chứng kiến những cảnh dông bão quay cuồng, nhưng hiếm có lần nào lại khủng khiếp như thế này. Quán rượu của Tana hôm nay vắng khách. Vùng đất Floran vốn vắng vẻ, lại càng thêm cô đơn u uất trong những ngày dông bão như thế này. Vào một ngày như thế này mà có người đội mưa đến quán thì quả là một sự lạ. Tana nghĩ thế, và quả thực sự thật luôn là như thế. Gã ngán ngẩm nhìn bầu trời mưa như trút nước lẩm bẩm: - Mưu sinh ngày càng khó, mưa gió thế này không biết có đòi được nợ của cái thằng trời đánh Cleosa không đây. Cleosa là người hàng xóm gần kề quán của gã. Hai người bình thời vốn là bạn thân, nhưng như mọi kẻ chơi thân với nhau khác, cả hai luôn có cái để mà trách móc nhau. Cleosa mưu sinh bằng nghề xem bói số phận cho những kẻ qua đường, vốn chẳng nhiều nhặn gì ở cái xó heo hút Floran này. Tana thì mở quán rượu, cũng để bán cho khách qua đường, mà cũng như khách hàng của Cleosa, đếm trên đầu ngón tay cũng chẳng ra nổi vài mống. Thành ra, thời gian rảnh rỗi của cả hai rất nhiều. Phần lớn chúng được tiêu phí bằng việc bôi bác lẫn nhau. Theo như lời Tana thì Cleosa chỉ là một tay bói bài bịp bợm, rằng Cleosa rồi sẽ chết đói vì cái trò bịp mèo què. Còn theo như lời Cleosa thì thứ rượu của Tana chỉ là thứ nước cống đổ đi, rằng Tana rồi sẽ chết chìm trong thứ rượu vừa chua vừa khê đó. Chê bai nhau chán rồi Tana lại đem rượu ra mời bạn, còn Cleosa lại nhìn tay Tana rồi xoa quả cầu thủy tinh mà đoan chắc rằng Tana sẽ có tương lai xán lạn huy hoàng. Số phận thật chớ trêu đã sắp xếp hai kẻ dở dở ương ương ấy lại với nhau. Floran vốn là một mảnh đất bị bỏ quên trên đại lục Aden rộng lớn này. Trong quá khứ, nơi đây từng nhộn nhịp sầm uất khi lối thông đến phần còn lại của miền đất hứa Atlantic chưa bị phong ấn. Ở đây có bến cảng ăn sâu vào đất liền, mà một thời nó còn nhộn nhịp hơn cả thương cảng Giran. Thời hoàng kim đó đã qua rất lâu. Giờ đây nó chỉ còn là một xó hẻo lánh quê mùa nằm khuất xa các trục đường giao thông chính. Sự cô lập của nó với thế giới bên ngoài còn càng rõ rệt hơn bởi nơi đây đã trở thành sào huyệt của những kẻ sống ngoài vòng pháp luật. Binh lính của lãnh chúa Giran hiếm khi dám đi tuần đến đây, cả những đội binh mã từ Dion cũng kiềng đặt chân tới vùng đất này. Chỉ những tay buôn lậu coi thường số phận, dám tự tin đánh bạc với tiền tài bằng mạng số của mình mới dám liều mạng vận chuyển hàng hóa qua vùng đất này. Làm vậy thật đáng giá vì việc trốn thuế đem lại lợi nhuận thật béo bở. Nhưng cũng thật ngu xuẩn bởi thường xuyên bị cái chết luẩn quẩn trên đầu. Uể oải cầm chiếc khăn lau cáu bẩn lau đi lau lại mặt bàn quầy mòn cũ. Tana vừa tợp một tợp rượu vừa ngán ngẩm nhìn ra ngoài. Tana năm nay đã ngoài 40 tuổi, cái tuổi đã quá muộn để bắt đầu lại một cái gì mới mẻ, và cũng còn quá sớm để kết thúc một cái gì mòn cũ. Đó dường như là nỗi bất hạnh mà số phận oái oăm đã dành cho gã. Như mọi gã chủ quán rượu khác, đầu Tana còn rất ít tóc và bụng đã bắt đầu phệ ra. Gã thường mặc quần cộc nhưng lại không bao giờ cởi trần. Quanh năm suốt tháng đều thấy gã mặc áo trên mình, dẫu rằng mùa hè thì gã luôn mặc chiếc quần cộc rộng ống và mùa đông thì đánh chiếc quần Tàu. Thế nhưng dù đông hay hè, dù say hay tỉnh thì gã vẫn luôn mặc áo. Có ai hỏi thì gã chỉ khề khà cười rồi nói lảng sang chuyện khác. Lâu dần mọi người đâm quen và không còn ai thắc mắc nữa. Ngoài ra, đã sống ở miền đất tội phạm này, ai chẳng có một điều bí mật muốn giữ riêng cho mình. Tana cũng không ngoại lệ. Bụng bảo dạ chắc chẳng còn ma nào đến quán vào lúc này, tốt nhất là đóng cửa rồi sang tìm Cleosa tán gẫu. Gã nghĩ là làm, bèn lười nhác đi ra đến cửa. Tana gỡ chiếc thanh chống dựng bên góc tường, lê bước tới tấm ván cửa mòn cũ như chính cuộc đời của gã và cái quán tồi tàn này, định bụng chèn qua loa rồi quay ra lối hậu. Đúng lúc đó, một tia chớp chói lòa như rạch đôi bầu trời đen kịt đang vần vũ, kèm theo một tiếng nổ kinh thiên động địa. Thoáng trong ánh chớp đó, Tana giật mình như trông thấy một ảo ảnh xuất hiện bất thần. Tana dụi mắt, lại dụi mắt thêm một lần nữa, và khi vừa mở mắt ra để nhìn thì gã suýt bật ngửa ra phía sau. Đứng sừng sững ngay khuôn cửa là một bóng người trùm áo khoác kín đầu. Cái bóng hiện ra đột ngột . Nước mưa còn ướt ròng ròng tấm áo choàng phủ kín từ đầu đến chân. Bất giác Tana thấy ớn lạnh tâm can, gã thấy gian quán của mình như đột ngột bị một làn sương giá băng bao phủ. Gã chợt cảm thấy run người, bao nhiêu men rượu bỗng bay đâu hết cả. - Ngài... ngài... đến đây để... uống... rượu? Giọng Tana run rẩy như nỗi sợ hãi đang tràn ngập trong lòng gã- Quán chúng tôi đang định đóng cửa. Kẻ lữ hành bí ẩn vững đứng im lìm ngay nơi cửa quán, ánh mắt lạnh lẽo của gã quét qua gương mặt Tana. Trong một thoáng giây, hai ánh mắt gặp nhau, đủ để Tana thấy được sự chết chóc và lạnh lùng mà ngay cả trong những cơn mơ kinh khiếp nhất gã cũng chưa từng nhìn thấy. Đầu gối Tana bủn rủn. Gã bám lấy một góc bàn để cố giữ cho mình khỏi mất thăng bằng. Kẻ lữ hành câm lặng đảo mắt nhìn khắp gian quán tồi tàn, rồi lẳng lặng bước vào chiếc bàn nằm kế bên lò sưởi. - Mang rượu lại cho ta, và đem hong khô cho ta chiếc áo này. Thanh âm phát ra nghe thật trong trẻo, cho thấy kẻ lữ hành này là nữ. Nhưng giọng nói ấy không hề có chút gì biểu cảm như thường thấy ở nữ giới. Nó như âm thanh của kim khí, của băng giá. Nó như âm thanh của nữ thần báo tử. Chiếc áo choàng sũng nước được ném lên mặt quầy. Tana run rẩy vừa cầm lấy nó vừa liếc về phía người khách lạ. Trong ánh sáng mờ tối của gian quán, dưới ánh lửa nhảy múa run rẩy trong lò sưởi, nổi bật lên là mái tóc vàng óng ả của người lữ khách. Gương mặt người lữ khách trông nghiêng thật quyến rũ với nét đẹp thanh tú trời ban cho những người cõi elf. Loài elf vốn luôn có vẻ mảnh mai nữ tính đầy thanh thoát. Họ là tạo vật của nước và mang trong mình nét đẹp mỏng manh và tươi mát như những làn gió đẫm sương. Ở cô gái này thì vẻ đẹp ấy lại càng rõ nét. Dường như đó là một tạo vật hoàn hảo nhất mà nữ thần nghệ thuật có thể tạo ra trên cõi đời này. Nhưng từ ánh mắt, cử chỉ, cho đến cả nét đẹp thiên phú kia cũng không hề tạo cho cô gái một chút bóng dáng nào của sự dễ gần. Phải chăng cái đẹp lên đến tột bậc thì cũng gần với sự khủng khiếp tột bậc? Đó dường như là một khối băng lạnh lẽo, một bản sao hiện hữu nhất của tử thần trên cõi đời này. Nhìn xuống chiếc áo đang cầm, Tana run người khi nhìn thấy trên vai áo có thêu dòng chữ đỏ như máu: TDST với một biểu tượng lưỡi hái màu bạc. Tana giật bắn. Mồ hôi lạnh một lần nữa lại túa ra trên trán gã. Qua những câu chuyện gần đây đồn đại trong giới giang hồ, được nhắc đến như một điều cấm kỵ ở những tay buôn lậu lai vãng Floran, Tana được biết đến một Tập đoàn sát thủ kinh khiếp đang hiện diện tại lục địa Aden. - Những kẻ đó có thể tàn sát hàng nghìn người. Khi chúng đến và đi, còn lại chỉ là những oan hồn chết chóc và bầy quạ đen ăn xác chết - Một gã thương buôn nhắc đi nhắc lại như vậy khi ngồi say gục trong quán rượu của Tana cách đây vài tháng - Tất cả không còn gì, không còn một ai sống sót. Đó là tử thần, đó là cái chết. Ánh lửa lung linh nhảy múa soi bóng lên bộ giáp Sói Sanh mà cô gái đang mặc, cây cung Peril đặt kế bên thật hờ hững. Sự kiều diễm của người khách cũng nhiều như sự lạnh lẽo mà cô mang đến gian quán tồi tàn này. Dường như mọi âm thanh trong gian quán đều bị một bàn tay bí hiểm vặn tắt đi đột ngột. Tana thậm chí không còn cảm giác gì với tiếng gió vẫn đang gào thét vần vũ bên ngoài. - Ngươi đang làm gì vậy? Mang rượu lại cho ta. Cô gái xoay mặt lại phía Tana vẫn đang đứng chết trân sau bàn quầy. Một lần nữa Tana lại muốn ngã rủn trên đôi chân mình khi bắt gặp tia nhìn ấy lần thứ hai. - Nhà ngươi yên tâm, ta không giết ai tại Floran bao giờ- Cô - gái - khối - băng nói và nở một nụ cười đẹp mê hồn nhưng cũng đầy chết chóc. - V..V..Vâng... - Tana nuốt nước bọt một cách khó khăn - Để..để .. tôi đi lấy - Người của ta hôm nay sẽ ở lại đây, hãy sắp xếp đồ ăn cho ta và 5 chiến hữu nữa. Ta không giết người sống tại Floran, nhưng luôn giết những kẻ khiến ta không hài lòng. Ngươi hãy nhớ lấy điều đó - Cô gái vẫn nói qua nụ cười. Nhưng Tana hiểu rõ ràng hơn bất cứ lúc nào trong cuộc đời mòn mỏi từng trải đủ mọi sự đời của gã - Cô gái không hề nói đùa. Ít nhất mình cũng chưa chết. Mình rồi sẽ chết nhưng ít nhất chưa phải là hôm nay, chưa phải là bây giờ. Tana vừa tự nhủ với lòng mình. Ý nghĩ cầu sống khiến gã thấy bớt run. Chưa bao giờ gã thấy mình gần với cái chết như lúc này, và cũng chưa bao giờ gã thấy cuộc đời tồi tàn của gã đáng trân trọng như lúc này. Tana vội vã lẩn nhanh xuống hầm rượu, lật chiếc thùng gỗ ở góc trong cùng bám đầy bụi bậm, lấy lên một vò rượu cũng đầy bụi bậm. Đây là thứ quý giá nhất mà gã có. Thứ rượu tiến cho các lãnh chúa. Thứ rượu được làm theo công thức của người khổng lồ mà đã thất truyền cùng với cái chết của cha gã. Gã quý bình rượu này còn hơn cả sinh mạng mình. Nhưng hôm nay, gã thấy cần phải đem nó ra để đổi lấy mạng sống cho mình. Sinh mạng gã vẫn quý hơn, dù rằng sau hôm nay sinh mạng ấy không còn bình rượu quý gắn bó nữa. Tana rón rén đi lại phía bàn người lữ khách đang ngồi. Gã đã lau thật sạch vò rượu quý, và giờ đây đang run run bưng nó đến bên bàn. Càng bước đến gần, gã càng cảm thấy lạnh. Cô gái vẫn ngồi đó hoàn toàn bất động, như một nữ thần băng giá đang ngồi trong nỗi cô đơn của mình. Chỉ thế thôi nhưng lại toát ra một thứ sát khí ghê người. Tana cố gắng đặt vò rượu xuống bàn mà không làm nó va lập cập vào mặt bàn như cơn run rẩy của gã. Cũng vấn với cách thức như vậy, gã đi lấy thật nhanh thứ chén quý, vốn để dùng uống loại rượu thượng hạng này mà gã vốn cất giữ kỹ càng, mang lại bên bàn. Cô gái khẽ với lấy vò rượu, uyển chuyển rót ra chiếc chén ngọc. Tana để ý nhìn thật kỹ, thấy rằng khi rót rượu dường như toàn thân cô gái vẫn giữ được vẻ bất động lạnh lẽo. Ngay cả dòng rượu đang chảy ra từ chiếc vò cũng như bất động. Mặc dù Tana biết là nó vẫn đang chảy xuống chiếc chén, vì mức rượu trong chén mỗi lúc một đầy lên do sự tương phản của màu rượu huyết dụ với ánh xanh của chiếc chén ngọc. Mọi cử động của cô gái dường như không có một động tác thừa, mọi cử động dường như đều được tính toán và thực thi với một độ chuẩn xác hoàn hảo. Tana bất giác liếc kỹ bao tên đặt cạnh chiếc cung Peril, gã đọc thấy thấp thoáng trên đó hai chữ F đặc trưng theo cách viết của người light elf lồng vào nhau. Bất giác gã nhớ lại câu chuyện mà những gã thương buôn liều chết rỉ tai với nhau khi lai vãng qua quán của gã. - Kẻ đó dùng cung Peril, thứ cung được chế tác từ ma lực của quỷ. Bao tên của hắn có khắc hình hai chữ F lồng vào nhau - Gã lái buôn rên rỉ trong cơn say - Đừng bắt ta gọi tên hắn ra, gã say vẫn rên rỉ, ta còn sống nhưng hơn 100 anh em ta chết hết, hơn 100 tên bảo kê vô dụng ta thuê từ hiệp hội 52 Atharan cũng chết. Xác của em trai ta và những bạn hữu của ta chồng chất bên trên chiếc xe đổ, chiếc xe mà ta ngồi bên trong khi đoàn người bị tấn công đã cứu sống ta - gã lái buôn vẫn lẩm bẩm như mê sảng - Họ chết hết cả rồi, chúng không cần tiền, chúng chỉ cần mạng sống. Chết hết, chết hết rồi... Ký ức của Tana lại dở sang một trang khác, vào một buổi chiều khác, hôm đó có 3 gã giang hồ với vẻ mặt cô hồn ngồi uống như hũ chìm trong quán của gã: - Hắn mang cung Peril, chạy với tốc độ mà thần gió ban cho, hắn bắn chết toàn bộ đoàn người đang vận tải SS vào hang Atharans. Chân con dốc nhuộm đầy máu đỏ, hễ ai đi lên là chết - Gã orc thì thào với hai người bạn. - Người thoát chết ở Đèo Tử Thần nghe bạn hữu gọi tên hắn là Furious, 2fast. Đó là một chiến binh light elf đã đạt tới đẳng cấp tối cao của nghệ thuật dùng cung. - Nhưng đó là một light elf, người light elf xưa nay có giết người bừa bãi đâu? Gã human ngồi bên cạnh gã orc hấp tấp hỏi? Chắc chắn là cái TDST đó không cướp tiền đó chứ? và cả cái ả furious đó, ả không cướp tiền đúng không nào? - Không, gã orc thì thào khó khăn và nhăn mặt lại khi nghe tới cái từ Furious. Đừng nhắc tới cái tên đó, hãy gọi tắt là 2fats, gã nói với bạn. Không ai nói tới cái từ furious mà không phải gánh chịu điềm gở đâu. Gã nói tiếp, chúng không cướp tiền, cái chúng cần là sinh mạng. Những chiến binh kinh khủng ấy, chúng cất tiếng cười khi tất cả đã chết. Giọng gã orc run rẩy, khi đó ta nằm chết ngất dưới chân dốc, ta cảm thấy có một dòng suối tanh tưởi chảy từ trên xuống, thấm đẫm bụi đỏ. Đoàn người gồm cả chiến binh, phép, thương nhân đều chết hết. Ta thoáng nghe chúng cười trước khi ngất đi. - Nhưng tại sao? Tại sao chúng làm vậy? Gã Drawf ngồi cạnh nãy giờ vẫn im lặng cất tiếng hỏi. - Chúng muốn xây dựng một trật tự thế giới mới, chúng muốn dựng lên một thế giới gồm toàn những kẻ mang dấu ấn đỏ chói trên giáp ngực, thế giới của những kẻ killred, những kẻ tội đồ với luật lệ của riêng chúng. Đó là một thế giới đối nghịch với thế giới của EVA. Thế giới phản ánh gương mặt khác của nữ thần sự sống, gương mặt hủy diệt Enhashat- Gã orc vẫn lẩm bẩm như trong cơn mê sảng. Rồi gã bỗng như bừng tỉnh: - Ngay hôm nay ta sẽ về Elmore, chỉ có Paraijo với quyền năng của lửa thiêng mới có thể che chở cho chúng ta. Ta sẽ vĩnh viễn không đặt chân đến miền đất Aden này nữa. |
||||||||||||||||||
|
_________________ Cứ chơi đi khi đời còn tươi trẻ Để sau này vui vẻ đạp xích lô |
|||||||||||||||||||
|
nhà tranh mái ngói
|
Chương 2 - Dòng máu của những chiến binh
Khuôn cửa mà Tana đã rón rén khép hờ bỗng bật tung ra, đột ngột cắt đứt dòng hồi tưởng của gã. Tana giật mình tưởng rằng chiến hữu của ả sát thủ đã đến tìm. 2fast (giờ thì gã biết chắc nữ chiến binh đang ngồi trong quán là 2fast2furious) vẫn ngồi bất động, dường như không mảy may để ý đến âm thanh mà cánh cửa bị xô tung cùng với làn gió lạnh lẽo mang hơi nước từ ngoài thốc vào trong quán. Sừng sững trên cửa quán là một gã DarkElf mặc bộ giáp zubei đỏ rực. Chủng tộc DarkElf vốn là một biến chủng của người tiên. Nhiều năm chịu sự trừng phạt phải sống sâu dưới lòng đất tối tăm đã biến màu da của họ thành màu trắng xám. Phía sau gã là 7 bóng người khác, hai người trong số đó cầm cung Peril, một người cầm gậy pháp trượng Demon, cây gậy ma thuật đạt tới cảnh giới cao nhất mà một pháp sư tốt nghiệp hạng ưu trường ma thuật Tháp Ngà có thể sử dụng, có hai người cầm kiếm đứng khuất sau người cầm gậy. Có tiếng gầm gừ khiến người ta biết được nhóm người này không chỉ có vậy. Quả thật, bên cạnh gã Human vẫn đứng ngoài mưa còn có một con báo đen vĩ đại. Tiếng gầm gừ phát ra từ nó. Bộ giáp Doom nặng mà gã mặc cùng với sự hiện diện của con báo đen khiến người ta biết được rằng gã là một hiệp sỹ đã đạt tới cảnh giới tối cao của ma thuật hắc ám mà một Hiệp sỹ bóng tối - DarkAvenger - có thể đạt tới. Gã Darf Efl dẫn đầu đám người vẫn không bước vào quán, ánh mắt gã hướng về phía cô gái đang ngồi bên lò sưởi. Vẫn ánh mắt ấy nhìn lướt đến cây cung Peril, cuối cùng nó dừng lại ở bao tên, rồi đọng lại chăm chú ở hai chữ F. - Ngươi là 2fast2furious? Kẻ đứng đầu Tập đoàn sát thủ? - Gã DarkElf lên tiếng hỏi. Giọng gã trầm và sâu toát lên một sự trầm tĩnh mà chỉ những chiến binh tu luyện lâu năm trong bóng tối của Shilen mới có thể có được. Cô gái vẫn lặng yên bất động, chỉ có ánh lửa nhảy múa trên bộ giáp sói sanh lấp lánh là chuyển động. - Nếu ngươi là 2fast của Tập đoàn sát thủ, hãy bước ra ngoài này. Gã Dark Elf lại lên tiếng. - Hãy để nó cho tôi, pháp sư light elf đứng khuất sau lưng gã Dark elf lên tiếng và vung cây gậy demon. Lằn chớp SS sáng xanh loé lên soi rõ bộ trường bào Karrmian mà pháp sư này đang mặc. Một tích tắc sau đó, một luồng băng mãnh liệt thốc tới chỗ 2fast đang ngồi - Sát !!!!!!!!!!!!!!!!. Tana chỉ kịp ngồi thụp xuống phía sau bàn quầy. Gã cảm nhận được sức công phá mãnh liệt của chưởng băng mà vị pháp sư kia phát ra, dù rằng gã đứng cách xa vị trí của cô gái khá nhiều. Trong chớp mắt mọi thứ trong quán như đảo lộn. Chỉ kịp đưa tay ôm lấy đầu khi Tana thấy bàn ghế văng tung lên trần nhà và vụn gỗ rơi xuống như mưa rào. Khi gã nhỏm người lên để nhòm qua khe nứt của bàn quầy thì trong quán đã không còn ai, ngoài cảnh đổ nát thảm thương mà sức công phá của đòn trượng phép đã gây ra. Lòng đầy sợ hãi, nhưng Tana vẫn thoáng thấy trước cửa quán lố nhố bóng người. Trí tò mò cuối cùng đã thắng sự sợ hãi, gã rón rén bò ra ngoài cửa, nấp mình thật kỹ sau cây cột mà gã nghĩ là chắc chắn nhất, và hé mắt dòm ra ngoài. Tám bóng người và một con báo đứng quây tròn xung quanh cô gái. Tất cả đều bất động, chỉ có những dòng nước mưa đang chảy dòng dòng trên người họ là gợi nên một sự chuyển động. - Ta không giết người khi ở làng Floran, cái giọng băng giá lạnh lẽo của Furious cất lên - Các ngươi hãy đi đi. - Chúng ta không đi nếu không có cái đầu của ngươi - Gã Dark Elf mím môi - và cả cây cung ngươi đang cầm trong tay nữa. Hãy đưa nó cho ta, đầu ngươi có thể được giữ lại. - Vậy ngươi cần cây cung hay cần cái đầu của ta? - Vẫn cái giọng lạnh giá ấy cất lên. - Chúng ta cần cả hai, gã Dark Avenger quát lớn, con báo cạnh gã cũng gầm lên một tiếng thật lớn để trợ oai cho chủ. - Ta cần bộ giáp ngươi đang mặc - Gã Darrkelf cầm song kiếm từ đầu đến giờ vẫn im lặng cất tiếng. - Còn ta, ta cần bao tên của ngươi, gã Human cầm cung lẩm bẩm. Gã lightelf cầm peril đứng cạnh hắn cũng gật đầu - 2fast, cả ta cũng cần thứ đó. - Phần của ta sẽ là bộ ring ngươi đang đeo, vị pháp sư cầm pháp trượng vừa nãy tấn công 2fast lẩm bẩm. Cô gái vẫn yên lặng. Cây cung peril và bao tên đeo hờ hững trên vai. Màn mưa xối xả vẫn không xóa đi được nét đẹp thanh thoát toát ra từ cô, và càng không xóa đi được màn sát khí ẩn hiện quanh đôi mắt tuyệt đẹp xanh biếc. - Cả ngàn kẻ trên lục địa này cũng muốn những thứ ấy. Các ngươi có thể đi hỏi chúng tại nơi mà các ngươi sắp đến - vẫn là cái giọng lạnh lẽo băng giá của cô gái cất lên. - Không phải là với chúng ta, gã Dark Elf cầm đầu toán người cất tiếng. Quả thực gã có lý do để nói như vậy. Tên gã là Black Solerdie, người đứng đầu trong kỳ sát hạch các cung thủ bóng tối tại miền đất bị EVA nguyền rủa nhưng lại được Shilen ưu ái - Miền Dark Elf. Bản thân gã đã được vinh dự tiếp nhận nghi lễ tối cao mà một Phantom Ranger có thể đạt được: Được đi vào đường hầm tăm tối trong thánh đường Dark Elf để nghe lời thì thầm của Shilen. Trước gã có rất ít người có thể bước vào đường hầm đó và quay trở ra. Sau gã cũng vậy. Gã là niềm tự hào mà dòng Dark Elf có được trong 10 năm trở lại đây. Gã đã trui rèn mình qua nhiều trận chiến. Gã đã tham gia đội quân Black Lion đánh chiếm thành Giran cho lãnh chúa hiện thời, và được đích thân lãnh chúa ban tặng cho chiếc huy hiệu mang hình chữ thập. Gã cũng đã lang thang vào tận đáy hang ổ Atharan và chinh phục được nhiều quái vật. Những người đi cùng gã cũng vậy. Đã từ lâu, người ta biết đến nhóm của gã với biệt danh: Chiến binh Thượng Đế. Nhóm người gồm những chiến binh mạnh mẽ của mỗi chủng tộc, được coi là những kẻ gìn giữ và thực thi luật lệ của EVA trên lục địa Aden. - Ngươi đã giết quá nhiều người, vị pháp sư light elf cầm pháp trượng cất tiếng, Hôm nay, ta, Kadelas của Tháp Ngà sẽ lấy lại công bằng cho họ. - Chứ không phải chỉ vì ngươi muốn lấy bộ ring BO của ta chăng? - Cô gái cất tiếng cười khanh khách.- Cả ngàn kẻ đến tìm ta, với giọng điệu giống các ngươi, để đòi lại công bằng cho những kẻ bị ta giết. Thực ra, cái chúng cần là cái đầu ta, với phần thưởng 100 tỷ đồng vàng Adena theo lệnh của tên bạo chúa Aden, và những thứ đồ ta đang dùng. Có đúng vậy không? -Đừng nhiều lời nữa, hãy giao đấu với ta - Kadelas cất tiếng 2fast chầm chậm đưa mắt nhìn quanh, ánh mắt lạnh lẽo quét đến Kadelas. - Ngươi đánh một mình, hay tất cả cùng lên? - Chúng ta luôn là một, Black Soledier cất tiếng trả lời, 8 người chúng ta chỉ là một người. - Những kẻ tấn công ta đều luôn nói như vậy, chúng đều lấy danh dự chiến binh để đoan chắc rằng chúng đều chỉ có một mình, các ngươi cũng không ngoại lệ - Cô gái ngạo nghễ nhìn Black và mỉm cười - Ta không nghĩ 8 sứ giả của Thượng Đế lại cũng có quan niệm đó - Ánh mắt băng giá của 2fast lại một lần nữa quét đến mặt Kadelas. Không chịu nổi tia nhìn đầy lạnh giá và coi thường ấy, Kadelas khẽ cụp mắt. Và chỉ trong một tíc tắc ấy, mọi thứ chợt thay đổi. Một lằn chớp xanh chợt loé lên, và trong nháy mắt Kadelas cảm thấy choáng váng. Đòn Cung Choáng (Stun) khủng khiếp của các tay cung tung ra một cách bất ngờ. Trong nhóm 8 sứ giả của thượng đế, Kadelas là kẻ mạnh nhất và đồng thời cũng là người yếu nhất. Cùng một lúc những chiến binh còn lại rút binh khí lăn xả vào 2fast. Gã DarkElf gầm lên, lao tới cùng với con báo và chiếc khiên Doom shield trứ danh của mình. Trong lúc đó, gã Phantom Ranger cũng giang cung để đánh một đòn Stun khốc liệt. 2fast chợt biến đi sau bức tường đổ, trong phút chốc gã Dark Elf thấy rằng đòn Cung Choáng của mình đã vô hiệu vì không thấy mục tiêu, trong lúc gã chưa kịp định thần, 3 mũi tên liên tiếp từ phía 2fast nhằm về Kadelas bắn tới. Vẫn chưa thoát khỏi đòn stun định mệnh, Kadelas, pháp sư danh tiếng của Tháp Ngà, người tấn công mạnh nhất trong 8 sứ giả, nằm chết trên mặt đất. Chú thích: Silver Ranger, là một class chiến binh của chủng tộc cõi tiên ligh elf. Dòng nhân vật này có thế mạnh nổi trội về tốc độ và độ chính xác. 2fast lựa chọn dòng nhân vật này. Phantom ranger, là class chiến binh dùng cung của chủng tộc hắc ám Darkelf. Đây là dòng nhân vật dùng cung có sức mạnh ra đòn lớn nhất, tuy nhiên, thua kém về tốc độ so với dòng Silver ranger. |
||||||||||||||||
|
_________________ Cứ chơi đi khi đời còn tươi trẻ Để sau này vui vẻ đạp xích lô |
|||||||||||||||||
| CHUYỆN VỀ NHỮNG TAY CUNG BỊ SỐ PHẬN NGUYỀN R |
|
||
|

